Showing posts with label Gia đình. Show all posts
Showing posts with label Gia đình. Show all posts

Monday, July 9, 2012

Mẹo tẩy rửa xoong nồi nhanh và sạch.


Khi nấu ăn hằng ngày, xoong, nồi của bạn không thể không tránh khỏi những vết cháy lì lợm bám chặt ở dưới đáy và ảnh hưởng không nhỏ tới chất lượng thẩm mỹ của món ăn. Chúng tôi sẽ gợi ý cho bạn một số mẹo vặt dưới đây nhé!


1 - Hãy rắc muối lên chỗ có những vết dơ khó chùi, để 1 giờ sau bạn hay cạo rửa, vết dơ sẽ tróc rất dễ dàng.

2 - Trộn 5 thìa bột nở với 5 cốc nước, sau đó đun hỗn hợp trên trong nồi chảo bị cháy với lửa nhỏ trong khoảng 20 phút. Vết cháy sẽ bở ra và nổi lên mặt. Bạn dùng miếng chùi rửa cọ sạch các vết còn bám lại trên bề mặt đáy nồi.


3 - Bạn chỉ cần đổ một chút dấm vào nồi nước rồi đun sôi trong khoảng 30 phút, khi nước sôi bạn nhớ mở vung để hơi nước thoát ra ngoài. Với cách này, các vết cháy sẽ tự bong ra và hơi nước bốc lên có tác dụng khử mùi hôi trong xoong, nồi. Với những xoong , nồi, hay hộp nhựa, khay nhựa bạn cũng có thể dùng dấm để tẩy rửa.

4 - Với những nồi làm bằng đất nung hay thủy tinh thì chỉ cần cho vào đó một ít vỏ trứng bóp vụn, rồi cho nước vào lắc. Sau đó xả nhiều lần bằng nước lạnh. Bên ngoài nồi hãy lấy bông thấm cồn để đánh bóng. Không nên sử dụng nước rửa chén bát vì sẽ bám mùi.

(Theo tapchimonngon)

Dạy con "Cảm ơn" và "Xin lỗi" như Tây

Đôi khi, rèn con nói “Cảm ơn” và “Xin lỗi” đúng lúc, đúng chỗ còn khó hơn dạy con thuộc một bài thơ.

Tại sao trẻ con phương Tây có thể nói “Cảm ơn” và “Xin lỗi” một cách bản năng?

Ngôn ngữ phương Tây có phần khách sáo hơn tiếng Việt, nên trẻ con phương Tây có một phong cách nói chuyện lịch sự, chững chạc từ khi còn bé vì chúng đã được rèn luyện ngay từ khi lọt lòng và có cơ hội thực hành hàng ngày trong gia đình.


Ngoài việc được nghe những lời quan tâm chăm sóc của bố mẹ dành cho nhau; bé cũng cảm nhận bố mẹ yêu thương và luôn tôn trọng nhau. Ví dụ, bố hỏi mẹ: “Em yêu, em có khỏe không?”, hoặc: “Xin lỗi em yêu, hôm nay anh về hơi trễ”.

Ngay ngày hôm sau, bé cũng hỏi mẹ: “Mẹ yêu, mẹ có khỏe không?”. Khỏi phải diễn tả cảm giác của mẹ lúc ấy thế nào, mẹ quá sung sướng ôm con rồi nói: “Mẹ khỏe, cám ơn con”… Những đứa trẻ này đã học cách nói “Cảm ơn” và “Xin lỗi” một cách tự nhiên như vậy đó!

Trái lại, trong gia đình Việt Nam, dường như bố mẹ ngại trao cho nhau những lời yêu thương, ngọt ngào như thuở mới hẹn hò. Hơn nữa, không ít ông bố bà mẹ cũng rất ngại khi nói lời “Cảm ơn” hoặc “Xin lỗi” con một khi đứa trẻ xứng đáng được nhận “phần thưởng” đó.

Nhưng ngược lại, nếu trẻ mắc lỗi, bố mẹ thường bắt trẻ phải xin lỗi. Trẻ sẽ làm một cách gượng ép. Trẻ không được rèn luyện để có thói quen nói “Cảm ơn” và “Xin lỗi” giống như các trẻ em phương Tây.


Cha mẹ phải là những tấm gương sáng của con!

Theo các chuyên gia tâm lý, trẻ con rất hay quan sát và bắt chước bố mẹ, những người gần gũi xung quanh mình trong cách nói năng và cư xử hàng ngày. Vì thế, các bậc cha mẹ hãy làm một tấm gương sáng cho con trẻ noi theo.

Khi con trẻ giúp bố mẹ làm một việc tưởng chừng rất đơn giản như cất túi đi làm của mẹ lên tủ, chúng ta nên hào phóng trao cho con yêu của mình những câu từ có cánh như thế này: “Con yêu, mẹ cảm ơn con rất nhiều” hoặc: “Mẹ xin lỗi con, hôm nay mẹ có việc bận đột xuất không đưa con về thăm bà ngoại được”, nếu bạn không thực hiện được lời hứa với con.

Đừng quên rằng, “Cảm ơn” và “Xin lỗi” cũng là một cách tôn trọng con và dạy con tôn trọng cha mẹ; và qua cách được tôn trọng, con của chúng ta sẽ tự tin và trưởng thành hơn trong giao tiếp ứng xử.

Đôi khi, rèn cho con thói quen biết nói từ “Cảm ơn” và “Xin lỗi” đúng lúc, đúng chỗ còn khó hơn dạy cho con thuộc một bài thơ. Con sẽ không là đứa trẻ kém thông minh nếu con quên một câu thơ.

Nhưng mai này, liệu con có trở thành người tốt, nếu không biết nói lời “Xin lỗi”, “Cảm ơn”? Điều này còn phụ thuộc rất nhiều vào việc cha mẹ phải là tấm gương sáng cho con trẻ noi theo mọi lúc, mọi nơi.

(Theo website lamsao.com)

5 lỗi dạy con cha mẹ hay mắc phải...

1. Phụ huynh dường như có quá nhiều điều cấm đối với bé và luôn miệng phàn nàn: ‘Đừng đánh em’, ‘Không được kéo đuôi con mèo’...

Giải pháp: Không ai ưa một em bé không nghe lời cha mẹ nhưng cha mẹ nói “không” thường xuyên sẽ khiến bé trở nên chai sạn với từ này. Hơn nữa, phụ huynh thường nói với các bé không được làm gì đó nhưng lại không chỉ cho bé việc gì có thể làm. Vì thế, hãy tiết kiệm từ “không” cho những tình huống thực sự nguy hiểm (khi bé lại gần ổ cắm điện hoặc ăn mạng nhện, chẳng hạn).


Tập trung nói với bé những việc mà bạn muốn bé làm. Ví dụ, thay vì nói: “Không đứng trong bồn tắm”, bạn có thể nói: “Con ngồi xuống đi, bồn tắm trơn lắm”. Sau đó, khi bạn thấy bé ngồi xuống, có thể khen ngợi: “Con ngồi xuống rồi, ngoan lắm” để bé củng cố hành vi tốt của mình.


2. Dùng roi vọt

Một người đánh người khác thì bạn coi là không chấp nhận được nhưng bạn lại dùng cách này để “trị” bé nhà bạn. Vậy thì bạn đừng ngạc nhiên khi bé cũng phản ứng theo cùng một cách (đánh lại mẹ) khi nổi đóa.

Giải pháp: Có một hiệu ứng boomerang trong cách dạy con: Khi bạn quát bé, bé có thể cũng quát lại mẹ. Cảm xúc này ngày một mạnh mẽ và khó kiểm soát hơn, nhất là khi bé lớn lên. Nhưng tất nhiên khó cha mẹ nào có thể tránh được cáu giận. Nếu bạn lỡ lời, nên thành thật xin lỗi bé và sửa chữa về sau.

Nên nói cho bé biết lý do tại sao cha mẹ lại giận dữ đến vậy. Đồng thời, học cách bộc lộ cảm xúc dễ chịu hơn với con khi bạn thất vọng.


3. Can thiệp khi bé đang chơi

Bạn thấy các con đuổi nhau quanh nhà và lập tức hét lên.

Giải pháp: Học cách bỏ qua có chọn lọc. Thông thường, cha mẹ nhận thấy cần thiết phải “xen ngang” vào chuyện của bé nhưng chuyện này chỉ khiến cả mẹ và bé cùng mệt mỏi. Hãy nhớ rằng các bé làm nhiều việc “khó chịu” bởi vì bé đang khám phá kỹ năng mới. Hoặc là do bé đang tìm kiếm sự chú ý.

Phản ứng của cha mẹ tốt nhất là: nếu an toàn không phải là vấn đề, hãy thử chờ đợi và theo dõi bé. Nếu bé 3 tuổi đang tò mò với chiếc máy ảnh của bạn thì đừng vội vã hét lên. Hãy kiên nhẫn xem điều gì sẽ xảy ra. Nhiều trường hợp, bé sẽ tự dừng lại. Còn mẹ sẽ tránh được một trận quát mắng không cần thiết.

 

4. Chỉ nói mà không làm

Bạn yêu cầu bé tắt tivi đi nhưng bé vẫn xem phim hoạt hình vì lời nhắc nhở mờ nhạt của mẹ.

Giải pháp: Hãy kiên trì, cho bé cơ hội thứ hai, nghiêm khắc nhắc bé đã hết giờ xem tivi; hoặc là bé tự tắt tivi hoặc là mẹ sẽ làm điều này. Để bé tuân theo nguyên tắc, yêu cầu của mẹ nên rõ ràng và mẹ không được phá vỡ chúng.
 

5. Thời gian phạt không hiệu quả

Khi bạn bắt bé 3 tuổi phải về phòng mình sau khi bé đánh em trai, bé bắt đầu đập đầu xuống sàn nhà giận dữ.


Giải pháp: Hãy xem xét lại thời gian bé bị phạt. Thời gian bé buộc phải đứng ở góc phạt (hay về phòng riêng) là để cho bé bình tĩnh lại, không phải là một sự trừng phạt. Một số bé đáp ứng tốt yêu cầu của mẹ phải về phòng riêng vì đã đánh em. Nhưng một số bé khác phản kháng mạnh mẽ. Thêm nữa, nó cũng không dạy bé cách ứng xử thế nào khiến mẹ hài lòng.

Tốt hơn, bạn có thể ngồi yên lặng cùng bé khi bé bị phạt. Nếu bé vùng vẫy, hãy bế và ôm bé để bé được trấn tĩnh. Một khi bé thấy thoải mái, mẹ mới nên bắt đầu giải thích vì sao hành vi của bé vừa rồi là không ổn. Đồng thời, thảo luận cùng bé để tìm ra cách ứng xử phù hợp hơn; chẳng hạn: “Con sẽ làm gì nếu em Milo còn giật bút của con nữa?”.

(Theo facebook.com/dieulien)

Trẻ em học được gì khi bị bố mẹ đánh?



Con bạn "đọc" được những thông điệp gì từ những trận mưa đòn roi từ bố mẹ? Có giống bài học bạn muốn trẻ lĩnh hội hay không?


Về nỗi đau

- Con bị đánh đau thường xuyên bởi bố mẹ, những người vốn rất mực yêu thương con, con sẽ hiểu rằng việc người khác làm đau mình, việc mình bị tổn thương bởi người khác là tự nhiên, là bình thường.

- Nhiều bố mẹ hiểu một cách máy móc rằng "thương cho roi cho vọt", có nghĩa là cũng nhiều trẻ em bị lầm lẫn: Người nào làm mình đau đớn, đó là người yêu thương mình nhiều. Điều này có thể làm trẻ gặp phải những sai lầm nghiêm trọng trong việc chọn bạn, chọn người yêu, chọn chồng chọn vợ sau này. Con sẽ có xu hướng thân thiết với người hay làm mình đau đớn, chứ không thân thiết với người mang cho mình bình an!

Tôi cũng là một người mẹ. Tôi thà là con bị vài điểm kém, thà con không nhiều tiền, chứ không bao giờ tôi muốn con mình bị đau đớn. Vậy chúng ta hãy dừng tay lại nhé, các bà mẹ đã và đang giống tôi, cứ đánh con rồi lại ôm con giải thích rằng "mẹ đánh con vì mẹ yêu con lắm".

Thực ra làm bố mẹ Á Đông, trong lúc xã hội nhiều căng thẳng thế này, thật khó để không bao giờ đánh trẻ. Nhưng chúng ta cũng có thể chọn lựa, chọn cách đánh trẻ để trẻ không hiểu nhầm ngọn roi của mình, phải không? 


Về quyền lực

- Người lớn hơn có quyền kiểm soát người nhỏ hơn. Người mạnh hơn được quyền kiểm soát người yếu hơn.

Điều này có nguy hiểm không? Bạn có muốn khi mình còn mạnh, con sẽ tạm thời nghe lời, còn tới khi con trưởng thành thì "Hãy đợi đấy!"? Bởi vì nếu thế, khi bạn về già, bạn trở thành kẻ yếu hơn, con bạn rất dễ thành bất hiếu.

- "Kiểm soát người khác là bình thường, và bị kiểm soát cũng là bình thường".

Bạn có muốn sau này khi đi học, khi ra đời, những lúc con bạn bị bắt nạt, bị xâm phạm đời tư, bị khống chế, bị lạm dụng, bị áp bức.., con bạn cũng coi đó là chuyện tất yếu của cuộc đời và không biết rằng có thể phản kháng, có thể tìm cách thoát ra?

- Phục tùng bố mẹ mới là điều tốt, phục tùng người mạnh là tất nhiên.

Bạn có muốn con mình sống không có lòng tự trọng? khi luôn chọn phục tùng để tránh phiền phức và đau đớn, khi phục tùng trở thành thói quen?

- Hạnh phúc của bố mẹ phụ thuộc vào con, cuộc sống tinh thần của bố mẹ nằm trong tay con.

Bạn có muốn con sẽ là người cầm trịch cuộc sống của gia đình bạn, điều khiển cuộc sống cuả bố mẹ? Hoặc ngược lại, nếu bạn ngoan và nhạy cảm, bé lại luôn nhận lầm trách nhiệm của mình trong xã hội. Khi người khác gặp chuyện buồn bực nào đó không liên quan, nhưng trẻ cũng day dứt, tự hành hạ mình, khoác cho mình những trách nhiệm nặng nề.


Về sự giận dữ

- Từ những nguyên nhân nhỏ nhặt làm bố mẹ nổi giận, con sẽ biết cách để chọc giận bố mẹ nếu con muốn được chú ý: Chỉ cần con khóc, con làm hỏng đồ chơi, con té ngã, còn làm bể đồ, con la hét, con bị điểm kém… là có thể bố mẹ sẽ tức giận ngay. Và rất nhanh sau đó, khi bạn có khách, khi bạn bận rộn… khi bé muốn lôi kéo sự chú ý của bạn, bé sẽ dễ dàng chọc giận bạn.

- Từ hình ảnh người ba người mẹ giận dữ, con sẽ hiểu rằng giận dữ là điều tự nhiên, bình thường, thậm chí là điều tốt, là quyền của con người. Con sẽ dễ dàng để cho mình bùng nổ những cơn giận dữ từ những điều trái ý nhỏ nhặt của cuộc sống sau này.

Điều này dẫn tới những hệ lụy khủng khiếp khi con không biết cách kìm chế cơn giận cuả mình. Chúng ta đang đọc những bài báo về chém giết nhau bắt đầu từ vài xích mích nhỏ, va quệt xe trên đường, bị bạn gái từ chối lời tỏ tình… Tôi không muốn sau này tên con tôi có trong những bản tin đó.

(Theo facebook.com/dieulien)

Wednesday, July 4, 2012

Nghỉ hè, cho con chơi hay học ?


Mỗi khi hè đến các ông bố, bà mẹ lại trăn trở không biết nên cho con nghỉ hè ở đâu? Nhiều người khẳng định “cho con về quê là thượng sách”, song không phải đứa trẻ nào cũng thích quê và đó chưa hẳn đã là phương án an toàn.


Lên lịch học thêm kín thời gian

Câu chuyện cho con về quê hay ở lại thành phố trở thành tâm điểm bàn tán của các chị em. Nhiều người cho rằng, hè là thời gian tốt nhất để học sinh chuẩn bị kiến thức cho chương trình trong năm học mới.

Chị Phượng Hoàng ở Ba Đình có cô con gái 6 tuổi, chị lo lắng con không theo kịp các bạn khi vào lớp 1 nên lập kế hoạch cho con đến lớp luyện chữ với lịch dày kín. “Quê nội ở ngay Văn Lâm, Hưng Yên này thôi! Mùa hè trước, vợ chồng mình cho cháu về quê với ông bà nội gần 2 tháng. Nhà vườn rộng nhiều cây ăn quả nên con bé thích lắm, năm nay mình chỉ cho cháu về 1 tuần rồi lên đi luyện chữ, học năng khiếu” - chị Hoàng chia sẻ.

Chị Thùy Trang chuẩn bị cho con trai 7 tuổi một mùa hè với lịch học các môn trong chương trình học hè, đồng thời liên hệ gia sư kèm con ở nhà. Sau bế giảng chưa được 1 tuần, bé còn chưa có thời gian “xả hơi”, chị đã xếp thời khóa biểu cho con trai học thêm kín mít. “Chương trình học của bọn trẻ bây giờ nặng lắm, học ở trường bọn trẻ không tiếp thu kịp được. Không tranh thủ học hè, đến khi vào năm học có vắt chân lên cổ chạy cũng không kịp” - chị Trang lý giải.

Trẻ về quê thỏa sức chơi đùa
Số đông phụ huynh lại có quan niệm hoàn toàn khác, hè là khoảng thời gian cho trẻ xả căng thẳng sau một năm học vất vả. Vì thế, cần tạo cho trẻ một thời gian thú vị, bổ ích, chứ không phải chỉ cắm đầu vào sách vở, quanh quẩn với quyển truyện tranh, chơi điện tử trên máy vi tính hay xem phim hoạt hình.

Về quê là “thượng sách”

Nhiều cha mẹ chọn phương án cho con về quê để thay đổi không khí, khám phá thiên nhiên, gần gũi với môi trường hơn. Tuy nhiên, cho con về quê thì các ông bố bà mẹ có hàng trăm nỗi lo về con cái. Nào là ở quê trẻ có thích ứng được môi trường thay đổi không, rằng thì trẻ có được an toàn không, rồi lo muỗi và côn trùng cắn, lo con ăn uống không đúng khoa học, không đủ chất…
Vợ chồng chị Thu Thủy cùng quê ở Hà Tĩnh, làm việc ở Hà Nội cô con gái 10 tuổi và cậu ấm lên 5. Dự định cho con về quê với ông bà, hai vợ chồng yên tâm công tác. “Lo lắng nhà có ao phía trước, giếng khơi sau nhà, cậu con trai đang tuổi tò mò thích khám phá và nghịch dại. Ông bà chỉ cần lơ là tí là cháu có thể mon men ra bờ ao hay ra giếng nghịch nước ngay. Đó là chưa nói, ở quê nắng nóng đến 40 độ, sợ con không chịu được nên quyết định cho con ở lại rồi mời ông bà ra chơi vài tuần” - chị Thủy phân tích.
Cho con về quê đúng là “thượng sách”, song không phải đứa trẻ nào cũng thích quê. Vì vậy, bố mẹ cũng phải có cách nắm bắt tâm lý của con.

 Chơi những trò chơi dân gian

Chị Hồng ở Thanh Xuân Bắc cũng có lập kế hoạch cho con trai 7 tuổi về quê ngoại (Thanh Hóa) nghỉ hè 1 tháng để tập làm quen với môi trường tự nhiên. Tuy nhiên, bé Tấn con trai chị lại không hề có hứng thú, thậm chí bé luôn “dị ứng” quê vì sợ bẩn, nắng nóng. Bắt đúng tâm lý thích đi tắm biển của con, chị Hồng phân tích “về quê có biển, cả nhà cùng đi tắm biển sẽ rất thú vị. Con về trước, 1 tháng sau mẹ về, hai mẹ con đi tắm biển. Thế là cu cậu đồng ý ngay!” - chị Hồng chia sẻ.

Theo tâm lý học lứa tuổi, trong sự phát triển của trẻ em về mặt tâm lý thì thiên nhiên là người thầy vô hình quan trọng. Cho trẻ về với thiên nhiên từ nhỏ và có sự dẫn dắt của người lớn, trẻ sẽ phát triển ý thức và quan tâm đến môi trường sống. Mặt khác, chính môi trường thiên nhiên trong lành cũng góp phần quan trọng cho sự phát triển sức khỏe của trẻ. Để con không bị “sốc” khi về quê (buồn, không có việc gì làm, xa lánh trẻ con nông thôn, sợ bẩn, sợ muỗi…), cha mẹ cần có sự chuẩn bị tâm lý và tìm cách giúp trẻ thích ứng bằng cách giảng giải, phân tích cụ thể những vấn đề bé băn khoăn.

Rõ ràng, bắt con cái phải thay đổi ngay thói quen ở thành phố để thích ứng với cuộc sống ở quê không phải là điều dễ dàng và nhanh chóng. Cần có thời gian và sự giải thích tỉ mỉ, cặn kẽ để trẻ không cảm thấy xa lạ, bỡ ngỡ khi tiếp xúc với bờ đê, đống rạ…

(Theo Afamily)

Monday, July 2, 2012

Xích lại gần con hơn...

Yêu con phải hiểu con, hiểu tâm lý lứa tuổi, khả năng trí tuệ, sở thích, nguyện vọng của con để có phương hướng, biện pháp giáo dục đúng đắn  
        
Là một người mẹ thật không đơn giản chút nào, nhưng là một người mẹ hiểu con, yêu thương con đúng nghĩa lại càng khó bởi không phải ai cũng có thể hiểu hết tâm lý của bọn trẻ bây giờ. Dưới đây là một số gợi ý giúp bạn luôn gần gũi, thấu hiểu con cái:
    * Nói chuyện với con về những gì diễn ra ở trường học, sẵn sàng thảo luận với chúng về những sự kiện hàng ngày ("Con đọc truyện gì hôm nay? Con chơi trò gì? Các bạn của con như thế nào?"); quan tâm đến từng chi tiết mà bạn có thể.

    * Bàn với chúng về những qui tắc tối thiểu. Trẻ em cần biết tại sao việc giơ tay xin phát biểu ý kiến ở trường học là cần thiết và vì sao chúng không được nói chuyện khi người khác đang nói. ("Tại sao con lại cho rằng ngồi trật tự khi cô, thầy giáo đang giảng bài là điều phải làm?" hay "Sao trẻ em không nên chạy trên hành lang" v,v…).

    * Giúp con bạn có khả nǎng tự tổ chức, sắp xếp công việc. Ví dụ như chuẩn bị sẵn sàng quần áo mặc cho ngày hôm sau trước khi đi ngủ. Tìm giày (dép) và cặp sách để buổi sáng không bị… cuống lên vì muộn học.

    * Khen ngợi và khuyến khích chúng làm việc và học tập, sáng tạo.

    * Nói với chúng, về sự quan trọng của tình bạn. Tổ chức những ngày vui chơi của con với các bạn chúng, nói chuyện cho con biết thế nào là một người bạn tốt (xấu).

    * Cho phép con bạn bỏ đi những thứ đồ chơi cũ, nếu nó ném đi con gấu bông mà nó rất thích hồi còn nhỏ, hãy biết rằng nó đang cố gắng để có được quyết định cho riêng mình.

    
* Nghiêm khắc với quy tắc của riêng bạn. Trẻ em sẽ trải qua một thời kỳ thay đổi lớn (ví như một lúc nào đó cảm thấy chán nản, không muốn đến trường, yêu sớm….) nên lúc đó chúng rất cần được an ủi; những lời khuyên nhẹ nhàng sẽ giúp chúng an tâm hơn (tất nhiên, hãy biết tôn trọng ý kiến của bọn trẻ nếu có hợp lý).

    * Mua cho con đồng hồ báo thức. Trẻ em muốn có cảm giác nắm giữ giờ giấc của mình kể cả khi chúng không thể thực hiện tốt kế hoạch đã đặt ra. Cho chúng thấy hiệu quả của việc dậy sớm, giúp chúng tự kiểm soát giờ giấc của bản thân.

    * Nói chuyện với giáo viên của con nếu bạn nhận thấy có chuyện gì đó không ổn ở trường. Điều quan trọng nhất là làm cho chúng vững tâm ngay từ nǎm đầu tiên đi học. Và nếu có gì đó quấy rầy con bạn, bạn cần để giáo viên biết càng sớm càng tốt. Với bất cứ vấn đề gì, hãy hợp tác với giáo viên để giải quyết.

    * Đôi lúc cho phép con bạn "gần gũi" mẹ. Chúng cần sự âu yếm. Hãy dành thời gian để nói chuyện và thư giãn với chúng, khi đó  mọi việc sẽ trở nên tuyệt vời.

Nguồn: (webtretho)

Popular Posts